Welcome to my funeral

6 thg 1, 2025

Nhớ nhà

Thi thoảng khi ở một mình hoặc khi rời công ty sớm hơn một tí thời gian vừa đủ để về nhà khi ba mẹ còn thức đủ cả, mình thường hay nhớ nhà hung lắm. Hoặc đôi khi cơn nhớ nhà bất chợt đến lúc mình nằm lướt điện thoại xem vài tấm ảnh cũ và dừng lại ở đĩa rạm ram me vô nghĩa như thế này.Mình nhớ đó là một hôm thứ 6, mình để lỡ sinh nhật cháu trai. Thằng nhỏ vừa tíu tít trong điện thoại lúc 19 giờ kém vừa bảo út nhớ về mau vì nội để dành cho...
Read More

22 thg 12, 2024

Câu chuyện giặt giũ

Mình không thường giặt giũ ở nhà vì nhiều lý do, không ngoại trừ những cơn lười biếng thường trực. Mình thường gôm quần áo trong cả tuần, cả tất, cả khăn và drap giường (luôn luôn cảm thấy có lỗi khi để đồ lót vào túi) rồi đem thẳng đến tiệm giặt ủi điều đặn mỗi tối thứ 6. Sau đó, mình lấy túi đồ thơm lừng sạch sẽ đó vào tối chủ nhật, thứ 2 và đôi khi là thứ 5 khi đã hết đồ xinh để mặc.  Ừ, mình dạo đầu hơi dài nhưng chỉ để nói là...
Read More

2 thg 8, 2024

Em đã bao giờ?

"Em đã bao giờ có cảm giác như cả thế giới này đang bỏ rơi em một mình ở phía sau, có cảm giác khi nhìn mỗi góc ở căn phòng em đang ngồi đều thấy như không gian đang thu hẹp lại, bị thuyết phục rằng y phục của em đã cũ đi rất nhiều sau một đêm, rằng hình bóng của em hiện lên trên mỗi tấm gương giống như một vai diễn tội nghiệp vì không có khán giả, mà tất cả những thứ đó đều không mang lại được cảm giác yêu ổn nào khi nghĩ rằng em chẳng yêu ai mà cũng chẳng có ai yêu em, rằng tất cả những thứ chẳng là gì đó chỉ là sự trống...
Read More

25 thg 5, 2024

Những vết sẹo

1. Vết sẹo trở trán bên phải. Hồi nhỏ đi theo nội ra đồng chơi mà giả bộ say rượu đi liểng xiểng. Đầu đập vào thềm nhà, đau quá mà ngất. Mãi sau này nội mình vẫn hay sờ lên vết sẹo mà suýt xoa  vì cảm thấy đó là lỗi không trông coi mình kĩ. 2. Một vết sẹo ở đầu gối bên phải. Hồi nhỏ nhảy từ bao lúa xuống, đầu gối cứa vào bàn đạp số sắt. Máu lênh láng, nội phải nhai lá sống đời đấp vào để cầm máu trước khi đưa đến trạm xá, khâu...
Read More

19 thg 12, 2023

Những sáng mùa đông năm ấy

Nhớ lại những ngày lạnh lẽo hiếm hoi của Sài Gòn như vầy, nội tôi thường sẽ dậy muộn hơn mọi khi. Bà mặc chiếc áo len sờn lông màu đỏ lựu đã cũ co ro trong chiếc chăn bông còn cũ hơn. Ngày nào đi làm, tôi cũng chật vật thức dậy chuẩn bị quần áo nhưng sang thấy nội còn nằm trên giường là sẽ hí hửng chui tót vào chăn. Bà sẽ ôm tôi thật chặt, thoa thoa cái lưng tôi rồi chốc chốc lại thỏ thẻ "lạnh quá, lạnh quá, con có lạnh không?".Ở một nơi có lẽ lạnh hơn nơi này, không biết nội tôi ở đó có còn dậy muộn nữa khôn...
Read More

12 thg 12, 2023

Bạn có thật sự biết mình thuộc về điều gì?

Disclaimer: Tôi nghĩ bài đăng này sẽ khá dài và hơi khó hiểu với một số bạn dị tính và cả đồng tính của tôi. Tôi không có quá nhiều bằng chứng khoa học để có thể giải thích kĩ càng mà thậm chí ngay cả bản thân tôi đây cũng đang trên hành trình khám phá nó nữa. Tuy nhiên, tôi vẫn muốn share nó trong sự hiểu biết, trải nghiệm và tìm hiểu có giới hạn của mình đến mọi người vì tôi tin là ở ngoài kia cũng sẽ có những người chưa thật sự biết...
Read More

Vì đồ ăn cũng có câu chuyện

Tôi vẫn nhớ hồi còn nhỏ vẫn thường theo nội ra đồng. Trên cái mương chính tay nội đắp có trồng mấy bụi khoai mì xanh xanh, nội thường cắt vài tờ lá chuối cẩn thận lót cho tôi ngồi chơi dưới gốc khoai mì rồi làm việc. Đến lúc trưa về, tôi đã thấy trên tay nội cầm sẵn mấy củ khoai to đùng.Thật sự khoai mì làm được rất nhiều món, nhưng tôi vẫn thích nhất là món khoai mì trộn mỡ hành. Thứ hương vị tuổi thơ thời còn khó khăn đó, mãi sau này...
Read More

© 2011 Welcome to my funeral, AllRightsReserved.

Designed by ScreenWritersArena