6 thg 9, 2015

Hừmmmm

(Viết vào 1 tháng trước)

1. Tôi đã trở lại với cuộc sống ẩn mình trong bốn bức tường. Tôi nghĩ tôi nên yên phận như một con chó hung hăng bị chủ nó nhốt lại trong chuồng. Quấn quanh cổ một sợi dậy xích to và sợ hãi nép mình vào trong chỉ bước ra ngoài khi đói phờ râu. Tôi không thấy thích cuộc sống như vậy nhưng tôi cũng không mấy thoải mái khi ở ngoài kia. Có lẽ tôi cần thời gian để ổn định lại mình. Có lẽ thế...

2. Có một buổi họp lớp vào cuối tuần này. Mọi người chắc chắn đều đến vì đây là buổi họp lớp đầu tiên sau ngần ấy năm ra trường. Tất thảy họ đều rất muốn tôi có thể tham dự bữa tiệc cùng vì tôi là lớp trưởng. Nhưng tôi không đi. Có một số chuyện trong quá khứ về những năm tháng học cấp 3 mà tôi không muốn nhớ lại. Có những người đã vố cho tôi một cú đau mà đến giờ trong sâu thẳm trong tôi khi nghĩ về vẫn dậy lên những cảm giác ran rát năm dấu tay trên mặt. Tôi không phải là một đứa dễ quên và càng không thích bản thân cố gắng thoải mái vì những người mà mình không thích trong khi không thấy thoải mái một chút nào.

(Viết vào 1 tháng tiếp theo)




3. Lần đầu tiên cầm cây lăn sơn tường hì hục sơn sơn phết phết. Lần đầu tiên mày mò cách sử dụng máy khoan đục đục đóng đóng. Lần đầu tiên đắn đo đi mua nồi niêu xoong chảo. Cũng là lần đầu tiên có cảm giác thân thuộc với một nơi không phải nhà mình...

Người ta bảo tôi ăn ở cẩu thả, có dăm ba bộ đồ với bộ gối mền không xếp gọn là xong. Người ta bảo tôi nhọc nhằn, khó khăn, tính toán so đo. Tôi ỏng eo làm màu. Ba năm học tôi chuyển trọ ngót nghét bốn lần. Chẳng chỗ nào tôi ở đủ ba hôm tròn vì cứ rảnh ra là tôi dắt xe chạy tót về nhà. Lắm lúc cũng bận tâm chút tẹo những gì người ta nói nhưng họ nói đúng thì tôi cãi làm gì? Lý do gì âu chỉ tôi biết là được rồi. 

Có một người tâm sự với tôi, anh ta thà chết đói cũng muốn ở một chỗ đẹp thay vì sống tạm bợ ở một nơi nào đó. Tôi vốn là đứa không có lập trường nên vô thức cũng học theo thói này. Vốn dĩ là những đứa học đòi nên phòng trọ "đẹp thật đẹp", "đầy đủ tiện nghi", "cửa sổ trên cao nhìn ra cả thành phố" tất nhiên là không thể tìm được với giá rẻ bèo sinh viên. Cuối cùng, mệt mỏi đành dõng dạc tuyên bố "Hạ thấp tất cả các chỉ tiêu. Chỉ cần tìm ra được phòng trọ là được. Nếu nó xấu thì tôi làm cho nó đẹp". Và căn phòng này đã xuất hiện trong cuộc đời tôi từ lúc đó.

Có nhiều điều vẫn còn chưa ưng ý về căn phòng này lắm. Nhưng kể từ lúc cầm cây lăn quét những lằn sơn đầu tiên thì mọi tiểu tiết với tôi đều biến mất. Vì nó là nơi tôi quyết định ở, là một tay tôi và bạn cùng chọn và trang trí. Vậy nên xấu với ai thì vẫn đẹp với tôi. Chật với ai thì vẫn thênh thang với tôi. Nóng với ai thì... vẫn đổ mồ hôi với tôi. Tôi nhỉ? =))

4. Nukan trước kia có một thời gian ở cùng một tháng quân sự với tôi. Thân thì cũng không thể nói là thân nhưng chúng tôi từng đi chơi chung với nhau, ở cùng một phòng, ngủ chung một chiếc chiếu (ngủ chứ không thức). Tôi đã từng nghĩ Nukan là một người tốt và tôi hoàn toàn không đề phòng gì cậu ta. Nhưng sau khi tháng quân sự kết thúc, Win bảo có người hay nhắn tin ong bướm với anh và tỏ ra nghi ngờ tôi. Chúng tôi nảy sinh mâu thuẫn từ lúc đó cho đến sau này. Riêng phần Nukan, vào khoảng thời gian đó, mỗi lúc gặp mặt tôi, cậu hay giễu cợt bằng những thông tin cá nhân của Win mà cậu có được từ những tin nhắn trả lời của anh. Từ lúc đó, tôi mới nhận ra mặc dù bản thân có cố tránh xa cái thế giới thứ ba phức tạp đó thì tôi cũng không thể thoát ra khỏi được những rắc rối từ nó được.

P là người yêu của Nukan. Hai người đó yêu nhau tất nhiên không nằm trong phạm trù quan tâm của tôi. Chuyện sẽ không có gì để nói nếu như P không add facebook và thường xuyên nói chuyện với tôi. Lắm lúc cậu chàng cũng bóng gió nọ kia. Tôi vốn là đứa thù dai và thích tính toán so đo. Ôi trời, tôi xấu tính cứ gọi là kinh khủng khiếp ý. Thế nên vào tối mai, P sẽ đến phòng của tôi "xem phòng", cậu ta đề nghị thế. Nhưng tôi chưa trả lời. Khoai ơi Khoai à, thù gì thì thù nhưng cái gì cúng thì cúng, ăn thì ăn nha Khoaiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Read More

19 thg 8, 2015

...



1. Những ngày này, do không tìm được nhà trọ tôi phải chạy xe đi về hàng ngày. Mỗi lần như vậy mất quãng đường hơn 28km, tôi trở thành một thằng bẩn tính và cáu kinh khủng. Thật sự mệt mỏi khi cả ngày lê lết ở ngoài đường, tóc đầy bụi và người dậy mùi hôi. Tôi thật sự rất thèm được tắm cho đã đời và nằm xoải ra trên chiếc đệm tự mua bọc drap thật đẹp. Phòng của tôi không cần có tủ lạnh, máy giặt, tivi,.. tôi chỉ cần có máy nướng bánh mỳ là tuyệt vời lắm rồi. Tôi muốn mình mỗi sáng thức dậy có thể lấy ra hai cái bánh sanwich đã nướng vàng và khuếch lên đó một lớp bơ đậu phộng béo ngậy thơm lừng. Rồi nhấm nháp một tách trà nóng hoi hỏi sau đó. Ước gì tôi tìm được phòng cho mình thật sớm dể chấm dứt tình trạng này.

2. Có nhiều thứ không nhất thiết là tôi phải biết. Ví dụ như mùi vị của ly kem Baskin Robbins, cảm giác khi mang một đôi giày Converse hay khi mặc chiếc áo Lacoste sẽ như thế nào. Ăn trong nhà hàng Nhật, ngủ ở khách sạn 5 sao để so sánh với nhà nghỉ 50 nghìn một tiếng hay quán cơm bình dân, vân vân... Tôi cũng không nhất thiết phải biết rõ hết những con đường ở Sài Gòn vì "mang tiếng" là dân thành phố trong khi đang sống ở ngoại ô. Vậy nên tôi cũng ĐÁCH có quan tâm là bạn nói cái chó gì về tôi. Nói gì tùy bạn nhưng nếu bạn để tôi nghe thấy thì bạn không yên với tôi đâu. Tôi biết Karatedo, Taekwindo, Kunfu, Vovinam, đấm bốc Thái và hàng trăm tên võ khác đó. :v

3. Tôi định sẽ vay tiền mẹ để mua một chiếc smartphone. Thật sự chiếc điện thoại của tôi đã rất cũ rồi. Bàn phím đã mất hết số và màn hình thì nứt đôi ra không nhìn thấy chữ. Cuối cùng bị bà mẹ Việt Nam anh hùng quát cho một trận khiến thằng con phải cụp đuôi chạy thẳng vào phòng đóng kín mít cửa. Sáng hôm sau thằng nhỏ liền xách đít te te đi mua một con heo đất. Heo ơi, heo biết thân hãy ăn ngoan trốn kĩ. Vì mỗi giây trôi qua tao phải đấu tranh với nỗi khát khao muốn móc nát đít mày ra lấy tiền mua áo mới.
Read More

8 thg 8, 2015

Chuyện dở hơi


"Thị trấn Buồn Tênh có gì?"- Một cô gái hỏi tôi một câu hỏi như thế. Để tôi xem tôi thế khơi gợi được một chút gì về nó không nào... Chẹp!

Cái thị trấn này không khác những nơi khác là bao. Có người và rất nhiều người. Nhưng nó lại nhộn nhịp theo một cách rất riêng của nó. Mọi người đến đây và đem theo nỗi buồn của riêng họ. Họ gửi lại nó cho những người khác hoặc cứ để đó không mang về. Đó là một mãnh nhỏ của thế giới này nhưng không ai công nhận nó cả. Giữa ánh đèn không đủ độ sáng để thấy rõ mặt người. Giữa những mờ ảo, ướt át và dậy mùi thảo dược tỏa ra từ những phòng xông hơi. Giữa tiếng rên rĩ, tiếng mút mát da thịt chùn chụt. Nó thành hình...

Ở đó, bạn dễ dàng nhìn thấy những cảnh bú mút trần tục nhan nhãn trước mặt và thậm chí chẳng cần điều kiện gì, bất cứ ai cũng dễ dàng úp mặt vào háng bạn. Mân mê cậu nhỏ của bạn một cách trân trọng và thèm khát. Bạn sẽ bắt đầu trơ ra với những ánh mắt rà soát cả cơ thể mình, nghe những lời nói khiếm nhã nhất. Bạn không thích nó đâu nếu bạn là một người đàng hoàng. Bởi vì nó đời quá. Nó như một cú bạt tay vào thẳng mặt bạn và quát: Đụ mẹ, thấy cái thế giời này không? Đừng bàng hoàng bởi vì mày là một phần của nó, thằng đĩ.

Ở đó, đầy loại người bạn ạ. Có người vừa hỏi tuổi của bạn xong liền phán ngay một câu: "con trai anh cũng bằng tuổi em" hay là "em đừng nói dối anh, anh đẻ ra em còn được mà". Hay một gã vừa ngồi nghỉ mệt sau một mây mưa với một gã trai trẻ bắt máy mở loa lớn và nói chuyện với vợ:

- Anh đang ở công ty. Chiều anh về sẽ dẫn cả nhà cùng đi ăn mừng sinh nhật vợ.
- Anh đã ăn trưa chưa? - Vợ anh ta lo lằng hỏi.
- Anh chưa ăn. Hôm nay ăn phở, anh chán ăn cơm rồi.
- Chán cơm thèm phở chứ gì?- Cô vợ đùa
- ...

Vừa gọi xong gã quay lại khoe, vợ anh đó tụi anh có đứa con 1 tuổi rồi.

Hay một người khác tiến sát gạ gẫm tôi. Khi tôi tỏ ý không thích như thế anh ta liền gằn giọng rất đểu:

- Đừng nghĩ sẽ tìm được tình yêu ở nơi này. Ai đến đây cũng mang trong lòng hình bóng của một người khác thì làm sao mình chen chân vào được. Chỉ có thể là bạn thôi. Em biết là bạn gì không? Bạn tình...
Read More

6 thg 8, 2015

...

Việc có một buổi sáng tồi tệ vào một ngày đẹp trời là rất bình thường. Hãy lạc quan bằng cách nghĩ rằng, chiều nay rồi có thể sẽ... tồi tệ hơn nữa. Cũng như khi mặc một bộ đồ thật đẹp để đi học, vừa bước ra khỏi cửa thì một chim bay qua, ỉa mẹ vào mặt bạn. Đừng càu nhàu, nhấm nhẳng làm gì. Hãy cảm thấy may mắn vì con bò không biết bay. :go:
Read More

26 thg 7, 2015

...

Sư phụ dạy, sự khác nhau giữa viết báo và viết blog: no fucking, no shit. 
Read More

25 thg 7, 2015

...

Nếu tôi bị lộ ảnh, videos sex, tôi sẽ tự tử. 
Read More

24 thg 7, 2015

Vợ, người tình và chốn hoang lạc...

Có một người trong thị trấn Buồn Tênh thẳng thừng nói với tôi thế này này:

- Thằng đàn ông nào cũng có một phần đàn bà trong người của nó em à. Em nghĩ đàn bà cần một thằng đàn ông như thế nào? Chẳng phải là ân cần, chu đáo, tháo vác, muốn chăm sóc cho nó, tinh tế một chút, biết chiều chuộng nó vân vân và vân vân hay sao? Những thứ đó có thể làm cho một con đàn bà cảm thấy hạnh phúc thì một thằng đàn ông thực thụ chẳng làm được đâu. Chỉ có những thằng như tụi anh thôi. 

- Anh không cảm thấy có lỗi với vợ anh sao?

- Không, không hề. Anh không cảm thấy có lỗi gì với vợ anh hết. Anh vẫn sinh hoạt với vợ anh bình thường có sao đâu. Thậm chí còn sung hơn. Chỉ cần anh không nghĩ tới thì anh sẽ không thấy ham muốn với đàn ông nữa. Em không biết đâu, khi làm tình với phụ nữ, cảm giác nó thiên liêng lắm em à...

- ...

- Em, em còn nhỏ nên em chưa hiểu chuyện. Khi nào lớn thì em sẽ hiểu thôi mà...

Đây là người đàn ông, khi ngồi trên chiếc ghế nghỉ đã gọi điện cho vợ mình. Bật loa ngoài và nói rất to. Hôm đó là sinh nhật của vợ anh ta và họ hẹn sẽ cùng nhau đi ăn tiệc vào buổi chiều. Họ có với nhau một đứa con tròn một tuổi. 

Anh là người liến thoắng, gương mặt sáng và rất điển trai. Một điểm chung của những người điển trai hình như là một gương mặt đểu. Anh có rất nhiều tiền, anh khoe như thế. Anh từng bị một người yêu đồng tính lừa:

- Ban đầu nó đến với anh vì tiền. Sau đó mới vì tình...

Và anh này cũng là người đã nói thẳng vào mặt tôi: Em ngại gì? Đến đây thì ai cũng như ai. Cùng chung một họ. Biết họ gì không? Là họ GAY...
Read More

© 2011 Welcome to my funeral, AllRightsReserved.

Designed by ScreenWritersArena