Làm thế nào giấu kín hỡi mưa
Khi lời tình yêu đong đầy trong đáy mắt
Trái tim ta nhớ nhung quay quắt
Tựa con sâu cuộn mình, tương tư chiếc lá khô
Chẳng lẽ nào đành câm nín sao mưa?
Khi thuyền tình lênh đênh trên ngọn sóng
Trái tim hiền như dòng sông phẳng lặng
Dẫu biết phía xa kia là những thác ghềnh
Có phải mưa cũng khuyên:"Thôi hãy lãng quên?"
Một giọng nói, nụ cười đã trở nên thân thiết?
Có gì đâu để mà hối tiếc
Tình trót trao ai lấy lại bao giờ...
Ừ! Thì mưa cứ rơi, cứ ra vẻ hững hờ
Như không biết đêm nay, cỏ cây thao thức
Đừng nặng hạt kẻo người ta tỉnh giấc
Bởi những chuyện tình chỉ đẹp trong mơ
tại sao...
-
Tôi đã nghiêm túc nghĩ về lời của cô Kira mấy hôm nay.
*tại sao hồi nay tôi ít viết? *
Cuối cùng, sáng nay tôi đã tìm được một nguyên nhân khả dĩ...
2 tuần trước


0 comments:
Đăng nhận xét