Mưa suốt từ quận 2 về Bình Chánh, vào tới nhà là nằm vật ra giường. Mẹ cầm nhiệt kế lên suýt xoa. Mày gan quá, mưa gió ầm ầm, sốt gần 40 độ mà còm dám chạy xe về nhà. Tôi cười nhạt, nằm miên mang. Lúc ốm đau bệnh tật ở xa nhà tủi lắm mẹ ơi. Con dầm mưa chạy về nhà, giữa đường đuối quá hoa cả mắt, dừng xe gục đầu một lát. Vậy mà giữa mưa giông vẫn có người chạy ngang dừng lại hỏi thăm. Người dưng còn vậy mà sao người con thương lại hững hờ?
tôi lại viết gì đó
-
Một buổi sáng âm u của tháng Sáu.
Suốt mấy tháng liền, cuối cùng tôi cũng có một ít thời gian rảnh rỗi, chưa
phải vẽ vời gì, nên tôi nghĩ đến ch...
2 tuần trước

0 comments:
Đăng nhận xét