Bầu trời hôm nay đầy sao, ra ngoài vào giờ này thật là tuyệt. Mặt trăng không sáng trong vành vạnh như những đêm rằm, nó treo trên cao một cách rất an yên với hình dáng của một nụ cười. Điểm xuyết cùng nó là những ngôi sao lấp la lấp lánh trông như chiếc áo dài đính cườm của mẹ tôi mặc đi trong nắng.
Đang dạy những thức tiếp theo của phân đoạn 2 bài Công phu phến, thầy giáo trẻ hô thật to:
- Sao băng kìa!- Rồi hếch mặt về phía bầu trời trước mắt
Tôi ngước lên nhìn, một đóm sáng xẹt ngang qua bầu trời. Mỏng manh và chớp nhoáng.
Ai đó trong đám người may mắn cùng nhìn thấy hô to:
- Cầu nguyện đi!
Chẳng ai trong số chúng tôi làm theo, không ai tin vào một chuyện bia đặt về những phép mầu nhiệm. Nó không có thật!
Tôi mơ màng ngẫm nghĩ về dòng đời của ngôi sao băng đó. Trong vạn triệu ngôi sao hàng ngày vẫn lấp lánh trên dãy ngân hà, chẳng ai biết đến sự có mặt của nó. Để đến khi lóe lên trong đêm tối kết thúc một quá trình tồn tại dài ngoằng cũng cần người có duyên mới nhìn thấy.
Ngẫm lại đời mình, tôi không bằng một ngôi sao. Chẳng lấp lánh sáng ngời mà le lói như một ngọn đèn sắp tàn lụi giữa một khoảng không gian tối tăm mờ mịt đầy gió. Tôi không tắt được cũng không thể sáng thêm lên, cứ chập chờn sáng rồi chập chờn như sắp tắt. Chờ đợi một bàn tay chở che, một bàn tay bao quanh để được sáng một cách trọn vẹn nhất thì dẫu có phụt tắt ngay sau đó cũng toại nguyện...
Chúng ta trở về trên con đường, mà biết không cách nào có thể đi lại từ đầu. ...
Đừng cười, đó là một đất nước đáng yêu với những con người khác màu da. Tôi chưa từng được đến đó nhưng Nexuba bạn tôi thì đang ở đó. Tôi không hay hỏi cậu về việc cậu đang làm ở đất nước xa lạ nằm tận Phi châu nhưng Nexuba có vẻ thích ở đó với một cơ ngơi do cậu làm chủ. Bạn tôi hạnh phúc thì tôi cũng hạnh phúc.
Suýt nữa thì tôi đã để lỡ mất món quà của mình nếu như không phải vào phút giây rảnh rỗi nhất đời tôi lọ mọ đăng nhập vào hộp mail cũ. Có quà từ Angola! Có quà từ Nexuba! Thật là tuyệt! Tôi thấy mình tội lỗi vì đã bỏ rơi cậu bạn đáng yêu ở một nơi xa xôi và phắn đi mất mà không để lại địa chỉ để bắt nhịp liên lạc với nhau.
Mail gửi từ tháng 7 năm 2012, đúng ngày tôi thi đại học, trong mail bạn tôi chẳng viết gì nhiều chỉ là vài dòng chữ kèm theo một bức ảnh...
Chắc hẳn, Nexuba của tôi vẫn nghĩ rằng tôi sẽ theo nghiệp nhà giáo, gõ đầu những đứa trẻ ở một vùng đất xa xôi nào đó như tôi đã bộc bạch với cậu. Nhưng tiếc là tôi đã rẽ theo hướng khác, tiếc là tôi đã không có dũng cảm để tiếp tục cái ước mơ rồ dại của mình. Tôi là một thằng mất dạy, bại hoại tâm hồn sao tôi có đủ khả năng để dạy những đứa trẻ, những thiên thần của thế giới này cơ chứ. Chết tiệt, tôi không làm được!
Bức ảnh này thật đẹp, thật lòng đấy! Nó làm tôi nhớ mình của ngày xưa quá, nhớ cái ước mơ trở thành một thầy giáo vùng cao và tôi cũng thấy nhớ Nexuba, anh bạn của tôi nữa...
"Ba câu cần nói khi muốn cắt đứt: “anh bỏ em”, “giữa đôi ta thế là hết” và “anh không yêu em nữa”. Chừng nào ba câu này còn chưa được nói ra thì chừng ấy mọi thứ đều có thể vãn hồi. Ta cứ cãi vã nhau bao nhiêu tùy thích, cứ rủa nhau bằng đủ thứ tên trên đời. Ngày mà ba câu này được nói ra mọi thứ mới thực sự chấm dứt; ba câu này tạo ra hiệu ứng cái ngàm ; không thể quay ngược trở lại nữa. Đó cũng giống như những từ khóa tạo ra một ngõ cụt: những “Vừng ơi đóng lại” trong tình yêu."
Đa số chúng ta có cái tật nghe người nói không tốt về mình qua miệng người thứ hai, thứ ba, thì tìm phăng cho ra manh mối để thọ nhận rồi nổi sân si phiền não: đó là kẻ khờ, không phải người trí. ...
Một lần, Phật đi giáo hóa vùng Bà La Môn, Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật chửi...
Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau chửi. Thấy Phật thản nhiên làm thinh, họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:
- Cù-đàm có điếc không?
- Ta không điếc.
- Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?
- Này Bà la môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?
- Quà ấy về tôi chứ ai.
- Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.
Người kêu tên Phật chửi mà Ngài không nhận. Như vậy mới thấy những lời cuồng dại của chúng sanh Ngài không chấp không buồn. Còn chúng ta, những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận. Chúng ta do mê muội, chỉ một lời nói nặng nói hơn, ôm ấp mãi trong lòng, vì vậy mà khổ đau triền miên. Chúng ta tu là tập theo gương Phật, mọi tật xấu của mình phải bỏ, những hành động lời nói không tốt của người đời, đừng quan tâm. Như thế mới được an vui.
Trong kinh, Phật ví dụ người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận lời mắng chửi đó - thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rơi xuống ngay mặt người phun. Thế nên có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Từ đây về sau quí vị có nghe ai nói gì về mình, dù tốt hay xấu, chớ nên thọ nhận thì sẽ được an vui.
Tuy có chướng duyên bên ngoài mà chúng ta biết hóa giải, không thọ nhận, đó là tu. Không phải tu là cầu an suông, mà phải có người thử thách để có dịp coi lại mình, đã làm chủ được mình chưa. Nếu còn buồn giận vì một vài lí do bất như ý bên ngoài - Đó là tu chưa tiến.
Đa số chúng ta có cái tật nghe người nói không tốt về mình qua miệng người thứ hai, thứ ba, thì tìm phăng cho ra manh mối để thọ nhận rồi nổi sân si phiền não: đó là kẻ khờ, không phải người trí.
tại sao...
-
Tôi đã nghiêm túc nghĩ về lời của cô Kira mấy hôm nay.
*tại sao hồi nay tôi ít viết? *
Cuối cùng, sáng nay tôi đã tìm được một nguyên nhân khả dĩ...
14.1
-
Sang tháng 12, căn bệnh viêm mũi dị ứng hành hạ. Tôi chuyển qua uống thuốc
Nam, thỉnh thoảng ngậm kẹo thaor dược. Nếu trời vừa lạnh vừa mưa bệnh tôi
sẽ ...
" Gọi thầm Đà Lạt thơm trong miệng" ( M.V.P)
-
https://www.youtube.com/watch?v=IJb9bepEACg
Bài hát ngắn ngủi nhất trần gian nên nó được quyền lặp đi lặp lại suốt đêm.
Suốt đêm làm ra một phát giác. Tô...
Tháng năm của tớ
-
Tháng năm của tớ cũng giống tháng tư, giống tháng ba và chẳng giống những
tháng trước nữa.
Tháng năm bận như quỷ? Bận nên lúc làm việc chẳng kiêng dè thận ...
Cuộc đời thực hơn khi em là riêng em
-
Điều nổi bật anh quan sát được trong cuộc sống của chính mình vài năm trở
lại đây là: càng ngày mọi thứ càng trở nên rõ nét, mỗi ngày đều có hoạt
động của ...
Cô hai của tui
-
Cô hai ơi, tui thương cô quài tui chịu hổng nổi cô ơi. Mai mốt cô lớn rồi
cô hỏng có ở gần tui nữa rồi cái lổ mũi tui nó để làm gì nữa cô hai. Cô hai
hứa ...