26 thg 5, 2013

Stress


"Đừng nói phía trước không có gì, phía trước có tất cả."
...
Mấy dạo gần đây tôi liên tục bị chứng đau đầu hoành hành, giống như có một khối thạch cao đông tụ bên trong não mà cứ hễ có một chút chuyển động dù là nhẹ nhất thì nó cũng thừa cớ mà khuynh đảo cả đầu óc. Tôi lại có cái cảm giác như mọi thứ đều có vẻ đã chuẩn bị sẵn sàng tư thế để bất kì một sơ xuất nhỏ nào cũng sẽ lấy cớ mà chống lại tôi. Tôi điên tiết với cảm giác đó, chúng làm cho đầu tôi căng như dây đàn mặc dù tôi không biết chính xác nó là gì.

Tôi thấy mình chơi vơi quá. Thấy như mình đang bước đi trên một con đường mình không quen, đích đến đã có sẵn trong đầu nhưng đường đi thì không rõ. Tôi cứ luây huây mãi để tìm lối đi cho mình, cuối cùng lại nhận ra rằng mình đang đi một con đường vòng. Mệt mỏi đấy, đuối sức đấy nhưng hóa ra tôi chẳng tới được đâu ngoài trở về vạch xuất phát. Hơn mười lần trong ngày tôi bị cảm giác mệt mỏi xâm chiếm, nó lấy đi quyết tâm của tôi, rút cạn cả nhiệt huyết trong người và làm tinh thần tôi tuột dốc không phanh. Tôi bị lạc! Tôi lạc trong những lối đi của mình. Tôi cần một tấm bản đồ rách nát hoặc một chiếc la bàn hỏng bét hoặc cái gì đại loại như thế để tôi vịn vào. Chỉ cần tôi níu được một điểm tựa để niềm tin được trở lại là đủ...

Tôi thấy sao mà tương lai mình mơ hồ quá rồi tự dưng muốn buông lơi tất cả để mặc cho nó trôi đi đâu thì trôi. Cảm giác giống như tôi sắp mất đi thứ gì đó. giống như nếu tôi quá cố gắng, nếu như tôi thành công và thực hiện xong ước mơ của mình, cuộc sống tiếp sau đó sẽ như thế nào? Không còn mục đích nào nữa để phấn đấu, tôi sẽ sống ra làm sao? Còn nếu tôi thất bại, tương lai tôi rồi sẽ ra sao? Sẽ đi theo lối nào?... Dẫu biến cuộc đời thiên biến vạn hóa, dẫu biết  nếu bước tiếp thì vẫn sẽ có đường đi nhưng tôi nghĩ mình vẫn chưa sẵn sàng để lớn... Tôi thật ngu ngốc và ấu trĩ!

Chắc có vẻ dưới áp lực của lần thứ hai chạm mặt với cơ hội lớn nhất cuộc đời mình và cũng sẽ là cơ hội cuối cùng cho cuộc sống tốt đẹp hơn với tôi sau này, tôi đã quá căng thẳng rồi chăng? Tôi thấy sợ quá, tôi ghét phải thừa nhận điều này nhưng tôi thấy sợ, rất sợ. Tôi như một con cá nhỏ khao khát được vùng vẫn giữa đại dương mà không biết rằng mình chỉ thích hợp trong một chiếc chậu nhỏ. Tôi thấy như mình đã đặt một mục đích quá lớn, ngoan cố vượt qua cái rào chắn quá cao. Tôi sợ mình trượt chân ngã thêm một lần nữa, lần này chắc sẽ đau và khó đứng dậy lắm đây. Có lẽ tôi nên an phận thì hơn...

Tôi muốn thét lên cho vơi đi nỗi lo mơ hồ, tôi giống một thằng khùng giữa cái chợ đời này. Không biết mình đang muốn cái giống gì nữa mà tôi vừa viết cái gì kia? Sao tôi lại yếu đuối thế này? Điên thật!

Read More

Lời trần tình số 25



Tôi không buồn vì cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương hay là vì tiếc nuối cậu ấy. Đôi khi tôi vẫn tự nhắc mình như vậy là đúng, như vậy là tốt nhất, nhưng tôi không quên được. 


Tôi chỉ quen thôi chứ chưa hẳn đã quên, quenquên là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau...


Read More

Biển











Thèm mùi biển quá! Thèm cả một cái ôm mà nếu có ai cho hôn luôn thì càng tốt...

Read More

Cô ấy (3)


Khi đang trú mình trong nhà chờ xe buýt giữa một cơn mưa nặng hạt bất chợt, anh ta nhận được tin nhắn từ cô ấy:

- "Cậu này, chúng ta là bạn bè, đâu phải anh em."

Bất giác, anh ta nhìn lên bầu trời, mỉm cười và bước đi trong mưa...

Read More

25 thg 5, 2013

Tatoo



"Đừng bao giờ mặc cả với một hình xăm. Nên nhớ, bạn đi xăm hình có nghĩa là bạn tìm tới một người nghệ sĩ, yêu cầu anh ta vẽ cho bạn một tác phẩm nghệ thuật và tác phẩm đó sẽ theo bạn suốt đời".

Read More

20 thg 5, 2013

Nghĩ

Con người muốn thấu hiểu bản thân mình hóa ra cũng không phải việc dễ dàng
...

Người ta nghĩ, cứ hễ biết cái tên, số điện thoại hay địa chỉ nhà. Thỉnh thoảng đi ăn cùng, kể phớt cho nhau nghe một vài câu chuyện bên rìa cuộc sống là hẳn sẽ thân nhau, hẳn sẽ thấu hiểu nhau rành rọt lắm.

Người ta nghĩ, cứ hễ là người yêu. Lắm lúc tâm sự chuyện này chuyện nọ. Đôi khi hì hục cùng nhau trên giường thì đã quá hiểu nhau đến chẳng còn gì là bí mật không của lứa đôi.

Người ta nghĩ, cứ hễ có chung nhau một nắm ruột, sống cùng một nhà, ăn chung một bàn, chia nhau một nỗi vui, sớt nhau một gánh lo là sẽ thấu hiểu nhau ghê lắm, là xem như đã trọn vẹn cả một nghĩa tình.

Thế nhưng đâu phải cứ hễ muốn hiểu một ai đó là hiểu được đâu...


...kể cả người đó là bản thân mình...


Read More

18 thg 5, 2013

Cô ấy (2)


 She has always loved him, but everytime he gets those same feelings.... he runs away. He comes back, always does, but he isnt ready for those feelings chasing him...

Read More

© 2011 Welcome to my funeral, AllRightsReserved.

Designed by ScreenWritersArena