4 thg 7, 2013

Lạc


Sáng nay tỉnh dậy thấy trong người có một chút khẩn trương. Nhẹ thôi nhưng hưng phấn lạ. Tôi bật người ngồi dậy rồi nghêu ngao hát ca trong lúc xếp gọn chăn màng. Cũng chẳng hiểu sao hôm nay tôi có hứng thú soi mình trong gương thật lâu rồi tiện tay vọc cho mép và cằm mình trần trụi. Đoạn, tôi quẹt tay lên chiếc mũi to phồng, nháy mắt với chính mình rồi tự hứa:

- Này Khoai, hôm nay yêu đời nhé, buồn mãi không chán sao?

Thật chẳng hiểu nguyên nhân nhưng việc suy nghĩ trong đầu mình chợt trở trên tích cực thiệt là một điều kì lạ. Ai đó có bảo, một người bình thường bỗng dưng thay đổi thái độ tức là người đó sắp chết. Có thật thế không nhỉ? Tôi bất giác hốt hoảng nhưng nếu vậy thì khẩn trương là quá đúng rồi. "Sắp chết"- ôi, thế mới vui làm sao!

Càng gần đến ngày thi, tôi càng thấy mình giống như một con cá cố vùng vẫy trong một đống sình lầy nhầy nhụa. Biết là mình sắp chết mà chẳng làm gì được, cút khỏi đó cũng không được, bốc hơi đi cũng không được mà muốn chết lại càng không được... cứ thoi thóp vùng vẫy. Rồi sau đó, bản thân bỗng dưng bị nẹp vào một mớ những cảm xúc hỗn mang thường trực của những đứa sắp bắt đầu bước vào kì thi quan trọng nhất cuộc đời. Tôi giờ trông như một mụ điếm thúi rẻ tiền giả đò thủ tiết một năm trời cuối cùng chịu không thấu lại tái giá lần thứ hai. Nghe thì nôm rất bình thường nhưng thật ra là để cố lấp đầy cái lỗ trống tham vọng của bản thân chứ có tâm huyết con mẹ gì. 

Đến giờ tôi mới thấy bản thân mình tham vọng đến đáng sợ. Cái sĩ diện nhằm tránh xa những con mắt dò xét soi mói, để không còn cảm thấy sượng sùng khi bắt gặp một khuôn mặt khinh khỉnh của bạn học cũ hay uất ức vì tiếp viên xe buýt không chấp nhận ưu đãi dành cho sinh viên học sinh khi tôi thò tay đưa ra tấm thể học viên. Chỉ là chút chạnh lòng và hổ thẹn khi thời học sinh học lực cũng chẳng đến nỗi nào mà giờ còn thua xa một thằng tép riu xếp hạng 38-39 trong sỉ số 40. Bởi vì tham lam, vì thích thể hiện, vì sĩ diện lớn hơn cả con người mà tôi bắt mình phải khổ...

Tôi từng tự hào mình là một người trẻ có lý tưởng đẹp. Tôi lao mình thực hiện cho khớp từng bước đi đã hoạch định trong đầu để thực hiện cái lý tưởng đó. Bởi vì tôi quá bướng bỉnh, tôi có cái tôi quá lớn, không chịu khuất phục và chấp nhận số phận, tôi chẳng chịu nghe bất kì lời nói của ai mà chỉ chăm chăm làm theo ý mình. Tôi khinh thường tất cả những con người hàng ngày cố gắng lê lết thân mình làm những việc họ không thích. Tôi chỉ muốn gọi họ lại và khoái chí kể cho họ nghe rằng tôi đã và đang làm gì để hiện thực đúng cái lý thuyết vẫn hằng được tôi tạo ra nhừ tử trong đầu. Tôi không biết rằng tôi có khác gì ai đâu, tôi cũng đang lạc đường đấy thôi... Khác chi là cái lạc đường của người khác vẫn còn cách trở lại, còn cái lạc đường của tôi thì vô phương cứu vãn. Lý tưởng gì chứ, ước mơ gì chứ, tất cả chung quy cũng chỉ là kiếm tiền. Vậy, đích đến cao nhất là tiền thì hà cớ gì phải bắt bản thân phải mệt mỏi như vậy?

Tôi yêu đến si mê lý tưởng và ước mơ của mình nhưng đồng thời tôi cũng thấy bản thân kiệt quệ và mệt mỏi vì nó. Tôi cũng tin rằng bản thân mình không có đủ khả năng thực hiện được những điều đó. Tôi mệt rã rời mỗi khi nghĩ đến. Nếu một người không còn nhiệt huyết gìn giữ nữa thì tình yêu kia còn nghĩa lý gì?

Sáng nay là một buổi sáng thật khác, tôi thức dậy sớm và thấy yêu đời lạ. Cơ thể bỗng nhiên nhẹ hững, tôi tự pha cho mẹ và bản thân cốc cà phê sữa nóng. Mùi cà phê thoang thoảng xộc vào mũi, bên tai tôi nhéo nhéo những cập nhật đầu ngày. Sĩ tử cả nước đã bước vào ngày thi cuối cùng của đợt thi đại học đầu tiên...

Read More

2 thg 7, 2013

Gửi Thượng đế



Cầu xin Thượng đế, nếu Ngài thấy một mai con trở nên quá ư rắc rối và Ngài ngán ngẫm trông chừng con đến chỉ muốn cho con cút đi, xin Ngài hãy làm điểu đó trong trong lúc con đang ngủ. Để sáng tinh mơ con tỉnh dậy thấy mình ở một nơi khác hẳn, tách biệt khỏi những người thân yêu. Để con chẳng phải thấy họ khóc, không còn nghe họ than thở quở trách cho số mệnh mình.



Xin Ngài làm ơn đừng bắt con chịu cảnh đọa đày với thân xác cằn khô. Xin Ngài đừng bắt con nằm liệt một nơi và là gánh nặng cho tất cả mọi người. Xin Ngài đừng bắt con nằm rên rĩ thống thiết và nhìn thấy những giọt nước mắt của người thân yêu mà vô dụng đến chẳng thể nhấc tay lau chúng đi.

Xin Ngài hãy thương xót, rũ lòng thương và bỏ qua mọi lỗi lầm của con như ngài đã từng như khi Ngài tạo ra hình hài toàn diện của con bây giờ...




Read More

Hello July!


1. Win có một chiếc xe máy màu trắng, xe màu trắng không hiếm để bắt gặp trên những con đường ngược xuôi của Sài Gòn nhưng không hiểu sao chỉ có mỗi chiếc xe của Win là có sức hút đặc biệt với tôi. Cũng có thể vì điều này, tôi đã đánh đổi một lần làm tình cho một cuộc đi dạo phố giữa trời trưa nắng gắt.

Những cô gái khi làm tình với một chàng trai nào đó, họ thường nói gì nhỉ? Tôi không biết nhưng chắc chắn là trong lúc đang va vập vào nhau đó, chỉ cần nghe một cái tên ai đó khác mọi hưng phấn của cô ta sẽ biến mất. Riêng chuyện làm tình của chúng tôi lại khác, tôi nghe chuyện kể về người yêu cũ của Win và tôi kể anh  nghe về người yêu cũ của tôi. Có phải là rất xót xa không? Không, hoàn toàn rất bình thường.

Gần đây, tôi cảm thấy sợ bản thân mình lắm. Tôi không dám nhìn vào gương nữa. Trong cái cơ thể xương xẩu cằn khô này, có cái gì đó rất đáng sợ mà tôi không tìm ra được. Tôi tắm nhiều hơn mỗi ngày, lần lao cũng cố thoa thật nhiều xà phòng vào cơ thể. Tôi hy vọng có thể để cái phần nhơ nhớp đó trôi tuột theo bọt xà phòng đi mất. Nhưng khi ngỡ như nó đã tha bỗng cho tôi, nó lại trở lại vào lúc tôi không ngờ nhất. Nó đánh quật mọi lý trí của tôi, trả tôi về với phần "con" của bản thân. Tôi sợ phần "con" của mình, bởi những điều xấu xa nhất đều bắt đầu từ đó. 

2. Nhiều người sau khi nghe tôi sẽ thi trường B thay vì A đã bảo rằng tôi cực kì ngu ngốc. Họ bảo với cương vị của ba tôi bây giờ học trường A sau khi ra trường sẽ có ngay việc làm, thời buổi này kiếm việc đâu phải dễ. Mỗi lần nghe điều đó, tôi thường không nói gì chỉ cười cười gượng rồi tìm cách lấp liếm cho qua chuyện. Với ba tôi, một người xem chuyện công còn quan trọng hơn chuyện tư, một con chiên ngoan ngoãn của nhà nước và kỉ luật, việc gửi gắm con cái dựa vào quyền thế của mình là chuyện không bao giờ có. Mà nếu có, tôi cũng không bao giờ đồng ý nghe theo. Tôi người có lòng tự trọng và cái tôi cực kì lớn. Phàm là những gì tôi tự tay có được mới là thứ tôi trân trọng nhất. Tôi muốn bản thân mình đi lên nhờ thực lực của mình, bắt đầu từ con số 0. Vả lại, sau một vài sự cố không đáng có từ thời học phổ thông, tôi đã hoàn toàn miễn nhiễm với chính trị.

4. Tôi không phải là một người mô phạm. Mọi sự mô phạm từ trước giờ hoàn toàn là nhờ nghiệp diễn xuất của tôi do mẹ đào tạo. Vậy nên việc trở thành một thầy giáo mô phạm theo ý của bà là điều hoàn toàn không thể thực hiện được. Mẹ tôi hay lo lắng rất hung về tính khí "nghệ sĩ" của tôi. Bà thường bảo tôi có chút phớt đời nhẹ, lãng mạn thái quá, lắm lúc lại không thể kiểm soát được bản thân. Bà bảo con trai thế là khổ, cái kiểu sáng vui tươi hớn hở chiều phát hiện ra thì đã treo cổ tự lúc nào. Thế nên từ lúc phát hiện ra bản chất thực của tôi, bà đã rất nhiều lần cố gắng sửa chữa cái cỗ máy bị lỗi cài đặt này. Và thường thì không thành công. Nên trường hợp lần này cũng không ngoại lệ, "thầy giáo mô phạm" ư, mẹ tôi thật là biết cách tưởng tượng.

5. Có ông bạn của mẹ đến chơi nhà. Nghe đâu là thầy hiệu trưởng của một trường tiểu học. Thầy nhìn chẳng giống một ông hiệu trưởng tẹo nào, vì trông thầy rất... sét xẹt. Nhưng thầy nói chuyện rất hay, người cứ ngỡ như trầm tính khó gần nhưng lại hay nói những câu cười không nhịn được. Nói chuyện với thầy một lúc thì thầy hỏi số điện thoại của tôi. Đoạn, thầy xem xong rồi phán luôn một quẻ bói. Ban đầu tôi còn bán tính bán nghi nhưng khi thầy nói đúng đến từng chi tiết thì tôi chỉ có một mong mỏi duy nhất là có ngay một cái kim khâu để may miệng thầy lại. 

Cũng kể từ lúc đó, tôi cảnh giác luôn với thầy. Tôi sợ phải nói chuyện với những người thế này. Cái cảm giác như họ biết hết những gì có trong tâm can mình, như họ biết tổng rằng mình nói thật hay đang nói dối, quá khứ mình đã làm gì và tương lai mình sẽ ra sao, đời mình sẽ gặp ai hay mình sẽ chết như thế nào. Em ơi, thế thì sợ lắm...

6. Tháng 7 đã về, mang theo một cơ hội mới để mở ra một cuộc đời gần như đã tàn rụi. Hy vọng rằng may mắn sẽ mỉm cười với tôi dù rằng chúng tôi chẳng hề ưa nhau...


Read More

25 thg 6, 2013

Di chúc rút gọn



Tôi cảm thấy mệt mỏi và chán nản vì phải nghĩ ngợi quá nhiều. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, muốn hay không nó cũng sẽ đến, suy nghĩ hay không nó cũng sẽ đến và nếu nó muốn đến chẳng cái gì có thể ngăn nó lại được... 


Tôi không nghĩ đời mình lại thúi rùm như thế nhưng nó đang bốc mùi và dù không thích tôi cũng phải hửi mà sống. Tôi không tin vào sự an bày của số phận nhưng bằng một cách nào đó cuộc đời tôi đã được viết sẵn rằng ngày đó ngày đó tôi sẽ sống như thế nào, ngày đó ngày đó và ngày đó tôi chết ra sao. Tôi chỉ có việc sống cho đủ ngày đủ tháng, trân quý bản thân cho đến ngày phải chết đi. Có thể gọi nó là buông xuôi cũng được nhưng tôi chán phải sống trong mệt mỏi này lắm rồi. 

Hãy đọc những dòng viết này này, hôm nay có thể là một dòng chia sẻ nhưng biết đâu vào ngày mai, nó lại là một bức tuyệt thư chăng? Chẳng ai biết được!

Read More

24 thg 6, 2013

To do list


- Facebook vui thật nhưng nó không phải là cuộc sống. Hạn chế nó và dành thời gian cho những việc khác có ý nghĩa hơn.
- Dành nhiều thời gian đọc tài liệu Văn thay vì ngủ suốt 1 tiếng 30 phút trên xe buýt.
- Nên biết giới hạn của bản thân là ở đâu, ôm đồm mọi việc không phải là một cách hay.
- Tập cho bản thân tính kiên nhẫn, bớt nóng tính.
- Cần có một quyển từ điển tiếng Việt.
- Học tiếng Anh thật tốt.
- Nghiên cứu về cách sử dụng win mới.
- Không được nảy sinh thêm vấn đề gì với ba.
- Dành thời gian cho mẹ.

- Thường xuyên vun đắp tình cảm bạn bè và các mối quan hệ có khả năng tiến triển khác.
- Hạn chế bớt tham vọng.
- Tránh sử dụng cái đầu trong những trường hợp cần cái tâm.
- Đọc sách nhiều hơn nữa.

- Kiểm tra tinh hoàn thường xuyên
- Không được phung phí tiền.
- Chăm chỉ tập thể dục.

- Thủ dâm không quá 3 lần một tuần.
- Không thức khuya và nên cai nghiện cafein, giảm hút thuốc.
- Học tính tự lập, tập tành phong thái của một người đã trưởng thành.
- Chú tâm vào công việc kinh doanh.
- Tham gia nhiều hoạt động xã hội.
- Nên nhìn mọi người xung quanh một cách khách quan.
- Hạn chế sự quá khích khi gặp người đẹp.


Read More

23 thg 6, 2013

You and I (2)



Tôi thấy gì giữa một người đàn ông thành đạt tầm 40 và một cậu trai trẻ "ma cà bông" tuổi 19? 




Thật không nhiều điểm giống nhau về họ, địa vị khác nhau, tuổi đời khác nhau, xuất thân cũng khác nhau nốt. Duy chỉ có một điểm giống nhau đến lạ lùng đó là họ đều có 1 con tim nóng rẫy yếu ớt lạc nhịp yêu thương, ít nhiều đã bị tổn thương lỗ chỗ. Từng nhịp thở là mỗi nhịp đau hiện hữu đầy rẫy trên những con chữ họ viết ra, trên từng làn khói tỏa của ly cà phê nóng đắng chát hay điếu thuốc sắp cháy tàn. Ai đó có nhận thấy những đau khổ dằn vặt mà lẽ ra họ không phải chịu đều xuất phát từ những người đàn bà? 




Thôi thì dù là 40 hay 19, chung quy cũng chỉ là những con số, con số thì có giới hạn nhưng làm gì có giới hạn nào cho những mãnh tâm hồn rạn nứt đau thương. Gọi là anh hay xưng hô là chú làm gì có khác nhau, sự đồng điệu gắn kết chúng ta vậy thì gọi là bạn cho thân tình đi...




Ông bạn già đáng kính của tôi ơi!

Read More

You and I

Xin đái vào sự khác biệt của chúng ta : )

Bạn có đôi, tôi thì cô độc.
Bạn đại học, tôi quân khu
Bạn lu bu, tôi nằm ngủ
Bạn đầy đủ, tôi trống trơ
Bạn nhà thơ, tôi "nhà báo"
Bạn là cáo, tôi là nai
Bạn đẹp trai, tôi xấu xí
Bạn nặng kí, tôi nhẹ tênh
Bạn lềnh bềnh, tôi chìm nghỉm
Bạn tủm tỉm, tôi quẹo đo
Bạn hay cho, tôi hay khấc
Bạn giàu thật, tôi chả khá khẩm gì
Bạn có dì, tôi có má
Bạn chà bá, tôi tí teo
Bạn ăn heo, tôi ăn cá
Ba bạn chủ cả, ba tôi sắp về hưu
Nhưng bạn có cu và... tôi cũng thế =;

P.S Từ nay tôi sẽ không nhìn bạn để so sánh mình vì cơ bản cấu hình của chúng ta như nhau. Thế nhé! :">


Read More

© 2011 Welcome to my funeral, AllRightsReserved.

Designed by ScreenWritersArena