6 thg 1, 2025

Nhớ nhà

Thi thoảng khi ở một mình hoặc khi rời công ty sớm hơn một tí thời gian vừa đủ để về nhà khi ba mẹ còn thức đủ cả, mình thường hay nhớ nhà hung lắm. Hoặc đôi khi cơn nhớ nhà bất chợt đến lúc mình nằm lướt điện thoại xem vài tấm ảnh cũ và dừng lại ở đĩa rạm ram me vô nghĩa như thế này.


Mình nhớ đó là một hôm thứ 6, mình để lỡ sinh nhật cháu trai. Thằng nhỏ vừa tíu tít trong điện thoại lúc 19 giờ kém vừa bảo út nhớ về mau vì nội để dành cho út cả đĩa cua ngon lắm. 22 giờ hôm đó, mình về nhà, mở chiếc lồng bàn ra và thấy đĩa rạm ram me này. Mẹ thì cười tít mắt bảo lớn đầu còn bị cháu lừa. Mình vừa ăn mấy con rạm nho nhỏ thơm lừng, đầy gạch béo ngậy vừa kể mẹ nghe đôi ba chuyện văn phòng. Mẹ chắc sẽ không hiểu concept hay big idea là gì nhưng chắc chắn mẹ sẽ hiểu khi mình kể về mấy bữa cơm chiều cả công ty nhờ grab mang đồ ăn đến hay những lúc ăn trưa mà thèm ghê nơi tô canh bí đỏ và thịt bằm chiên công thức riêng của mẹ...
Read More

22 thg 12, 2024

Câu chuyện giặt giũ


Mình không thường giặt giũ ở nhà vì nhiều lý do, không ngoại trừ những cơn lười biếng thường trực. Mình thường gôm quần áo trong cả tuần, cả tất, cả khăn và drap giường (luôn luôn cảm thấy có lỗi khi để đồ lót vào túi) rồi đem thẳng đến tiệm giặt ủi điều đặn mỗi tối thứ 6. Sau đó, mình lấy túi đồ thơm lừng sạch sẽ đó vào tối chủ nhật, thứ 2 và đôi khi là thứ 5 khi đã hết đồ xinh để mặc.
 
Ừ, mình dạo đầu hơi dài nhưng chỉ để nói là mình từng hơi không thích giặt giũ lắm cho đến khi mình kết bạn trên Zalo với chị chủ tiệm giặt ủi nọ. Lý do cho sự kết bạn xàm này là vì mình cũng lười đi lấy đồ nốt và nghĩ sẽ tiện lợi vô cùng nếu có số điện thoại chị chủ và 1 cuốc grab cứu rỗi cả cuộc đời. Ừ, rồi sau đó thì thế giới giặt giũ lao vào mắt mình. Chị chủ hơi xinh một chút trong bộ đầm chấm bi có chút nhẹ nhàng ngồi chiễm chệ trên avatar đã phơi bày một cuộc sống giặt phóng đầy màu sắc trên zalo của chị ấy.
Hoá ra, giặt ủi phơi phóng cũng thú vị phết!

Rồi mình nghĩ hung lắm về một thế giới bên những chiếc máy giặt cửa trước ầm ĩ. Tay thoăn thoát cho từng bộ đồ dơ vào máy, cho vào bột giặt rồi ngồi chơi bài hoặc đọc sách trong lúc chờ đợi. Rồi cho đồ vào máy sấy rồi đi tắm trong lúc chờ đợi. Mình thích tiệm ế một chút để mọi thứ diễn ra thật có kế hoạch và trật tự.
 
Rồi lúc đồ khô queo, mình sẽ cho đồ ra ngoài và cùng nhau xếp gọn. Quần ra quần, áo ra áo, đồ chíp ra đồ chíp, quần sịp ra quần sịp,... lúc gấp áo quần còn có thể tán gẫu mấy chuyện xàm chó điên như "ôi em xem nè, khách này dâm thấy ghê có cả bộ sưu tập quần lọt khe mùa thu đông 2020" chẳng hạn.
Read More

2 thg 8, 2024

Em đã bao giờ?

"Em đã bao giờ có cảm giác như cả thế giới này đang bỏ rơi em một mình ở phía sau, có cảm giác khi nhìn mỗi góc ở căn phòng em đang ngồi đều thấy như không gian đang thu hẹp lại, bị thuyết phục rằng y phục của em đã cũ đi rất nhiều sau một đêm, rằng hình bóng của em hiện lên trên mỗi tấm gương giống như một vai diễn tội nghiệp vì không có khán giả, mà tất cả những thứ đó đều không mang lại được cảm giác yêu ổn nào khi nghĩ rằng em chẳng yêu ai mà cũng chẳng có ai yêu em, rằng tất cả những thứ chẳng là gì đó chỉ là sự trống rỗng trong cuộc sống của chính em không?"
Read More

25 thg 5, 2024

Những vết sẹo


1. Vết sẹo trở trán bên phải. Hồi nhỏ đi theo nội ra đồng chơi mà giả bộ say rượu đi liểng xiểng. Đầu đập vào thềm nhà, đau quá mà ngất. Mãi sau này nội mình vẫn hay sờ lên vết sẹo mà suýt xoa  vì cảm thấy đó là lỗi không trông coi mình kĩ. 

2. Một vết sẹo ở đầu gối bên phải. Hồi nhỏ nhảy từ bao lúa xuống, đầu gối cứa vào bàn đạp số sắt. Máu lênh láng, nội phải nhai lá sống đời đấp vào để cầm máu trước khi đưa đến trạm xá, khâu 5 mũi. 

3. Một vết sẹo mổ ruột thừa ở bụng. Hồi đó ngay mùa thi, cô giáo dạy hóa bảo mình rầu quá nên thúi ruột. Duyên dáng lắm!

4. Một vết sẹo ở gót trái. Mình quen đi xe số nên lái tay ga không kịp phản ứng, xe vọt mạnh và thắng gấp nên ngã ngay trước cổng nhà. Xe đè lên chân, không ai kịp đỡ. Đau quá mình kéo chân ra thì bị thương. Nội lúc đó thấy thế khóc quá trời, vừa lấy bông gòn cầm máu vừa bảo về nhà còn bị vậy thì lỡ ra đường biết phải làm sao. 

5. Một vết sẹo trong tim. Hồi nội mất. Mãi mãi không bao giờ lành lặn lại được.

Read More

19 thg 12, 2023

Những sáng mùa đông năm ấy

Nhớ lại những ngày lạnh lẽo hiếm hoi của Sài Gòn như vầy, nội tôi thường sẽ dậy muộn hơn mọi khi. Bà mặc chiếc áo len sờn lông màu đỏ lựu đã cũ co ro trong chiếc chăn bông còn cũ hơn. Ngày nào đi làm, tôi cũng chật vật thức dậy chuẩn bị quần áo nhưng sang thấy nội còn nằm trên giường là sẽ hí hửng chui tót vào chăn. Bà sẽ ôm tôi thật chặt, thoa thoa cái lưng tôi rồi chốc chốc lại thỏ thẻ "lạnh quá, lạnh quá, con có lạnh không?".

Ở một nơi có lẽ lạnh hơn nơi này, không biết nội tôi ở đó có còn dậy muộn nữa không?

Read More

12 thg 12, 2023

Bạn có thật sự biết mình thuộc về điều gì?

Disclaimer: Tôi nghĩ bài đăng này sẽ khá dài và hơi khó hiểu với một số bạn dị tính và cả đồng tính của tôi. Tôi không có quá nhiều bằng chứng khoa học để có thể giải thích kĩ càng mà thậm chí ngay cả bản thân tôi đây cũng đang trên hành trình khám phá nó nữa. Tuy nhiên, tôi vẫn muốn share nó trong sự hiểu biết, trải nghiệm và tìm hiểu có giới hạn của mình đến mọi người vì tôi tin là ở ngoài kia cũng sẽ có những người chưa thật sự biết bản thân thuộc về điều gì.




Tôi muốn bắt đầu câu chuyện này thông qua một ví dụ để bạn có thể dễ hình dung.

Bạn biết ở các nước phương Tây, người ta thường tổ chức các bữa tiệc tiết lộ giới tính của các em bé trong bụng mẹ chứ? Các buổi tiệc này thường sẽ sử dụng màu sắc để minh hoạ, ví dụ như: xanh sẽ là bé trai, hồng sẽ là bé gái.

Dĩ nhiên giới tính sẽ không hề quyết định bản dạng giới của đứa nhỏ sau này. Nhưng tôi nhắc đến điều này bởi sự mặc định hay gọi là “dán nhãn” lên nhận định của mọi người. Như xanh là trai, hồng là gái. Con trai thì mạnh mẽ, con gái thì yếu đuối, nhu mì vân vân & mây mây. Và chính điều này trở thành sự mặc định cho bất kì tiêu chuẩn nam tính hay nữ tính nào trong xã hội.

Cộng đồng LGBTQ+ là một nhóm thiểu số bên trong một xã hội rộng lớn mà dị tính chiếm phần đa số. Tôi dùng quan điểm cá nhân để nhận định rằng chiếc chuẩn mực xây dựng từ biết bao nhiêu đời qua này ít nhiều có ảnh hưởng đến cộng đồng - dù LGBTQ+ vốn được xem xét là một cộng đồng tương đối cởi mở.

Bởi vì những tiêu chuẩn dị tính đó, mô hình LGBTQ+ mà tôi lấy ví dụ bằng chữ G cũng có chuẩn mực tương tự: top phải mạnh mẽ menly, bottom đáng yêu trắng trẻo. Những người không theo được các tiêu chuẩn đó, dẫu không bị bài trừ nhưng bị “kì thị” bằng các từ ngữ chẳng hay ho gì: top gồng, top nhắc hay đại loại “nhìn ảnh menly vậy mà là bot đó”, “bóng giả trai đụ nai đụ bò”

Tôi mừng ghê nếu bạn đã vượt qua được đoạn dẫn nhập dài dòng ở trên bởi vì điều tôi sắp nói dưới đây sẽ khiến bạn bất ngờ. Tôi không thuộc chữ G, tôi không phải GAY.

Vậy tôi là ai?




Cho tôi hỏi bạn có “tự tin” về bản thân tôi không? Một số người sẽ nói “có, tôi rất!”, một số người sẽ chần chừ bởi “sự tự tin còn xét ở nhiều yếu tố”. Nhưng nếu bạn là dị tính hay thâm chí là đồng tính và biết rất rõ mình thuộc chữ cái nào, tôi tin chắc bạn phải sở hữu đến 50% sự tự tin trong người. Bởi biết rõ mình là ai thì mới tự tin biết mình muốn gì. Bạn tự tin tôi là con gái thì chắc chắn bạn biết bạn thích và hợp với điều gì, màu bạn thích, gu bạn trai của bạn như thế nào. Tuy nhiên với tôi, cách đây một năm trước, tôi không hề tự tin vì tôi không biết tôi thích gì cả. Thật!

Tôi hay dùng từ “trải nghiệm lần mò” để minh hoạ cho giai đoạn trước đó. Trải nghiệm thông thường sẽ mang yếu tố 50-50 nhưng chắc chắn bạn biết rõ bạn muốn thử thì bạn mới thử. Còn “trải nghiệm lần mò” của tôi là tôi không biết tôi thích gì nên tôi thử tất để tìm ra thứ tôi thật sự thích. Nếu vấn đề của bạn hiện tại chỉ xoay quanh câu hỏi “tôi đến thế giới này vì điều gì” thì tôi còn phải quay ngược lại để tìm lời giải thêm cho 1 câu hỏi "tôi là ai".

Giờ thì bạn hiểu từ “tự tin” mà tôi nói ở trên là để giải thích cho vấn đề gì rồi đúng không?

Tôi từng cố gắng chọn chữ G trong nhóm LGBTQ+ để thuộc về trong suốt một thời gian dài nhưng lúc nào cũng thấy “cấn”. Tôi quá “nhõng nhẽo” để có thể là TOP nhưng tôi không đủ “mềm” để là BOTTOM và cũng không hoàn toàn là VERSATILE vì những “trải nghiệm” của tôi vượt qua hơn thế. Nhưng chữ G phù hợp với giai đoạn phát triển lúc đó của tôi hơn là BISEXUAL vì ít nhiều gì nó cho tôi chút “an toàn” còn hơn suốt ngày phải nghe những kỳ thị chói tai.

Nhưng vào năm rồi, trong hành trình “cứu” bản thân mình khỏi trầm cảm bằng cách thực tập self-awareness, vũ trụ mang đến cho tôi một người bạn giúp tôi biết thế giới này có một cộng đồng là Queer (chữ Q trong LGBTQ+) và nó bao dung tất cả những người khác biệt ngoài kia.


Queer không dán nhãn lên bất kì xu hướng tính dục nào, không “đánh giá” bạn ở vẻ bề ngoài, không kì thị bạn khi bạn tiết lộ sở thích dị biệt hay cá tính khác thường,… LGBTQ+ vốn là một cộng đồng thiểu số rồi mà Queer lại là nhóm thiểu số trong nhóm thiểu số đó. Nhưng cộng đồng Queer lại nổi trội và "thuần chất" nhất về cái gọi là “cởi mở” và “chấp nhận mọi sự khác biệt” mà cộng đồng LGBTQ+ đang cổ vũ.

Trong hiểu biết và nhìn nhận của tôi, Queer sẽ được biểu hiện trong một vài hình thái như vầy, để bạn dễ hình dung nha:

+ Một người đàn ông có vợ và con nhưng có sở thích mặc váy và mang giày cao gót
+ Một bạn nhìn bottom rặc nhưng có thể quen và yêu con gái bình thường
+ Trường hợp khác là cả 3 người cùng yêu lẫn nhau và sống chung trong một gia đình.


Bạn có thể thấy hơi “dị” đúng không? Có nhiều bạn cũng không chấp nhận được chuyện này nhưng bạn đọc lại phần phía trên tôi nói đi: queer bao dung & cởi mở mà không đánh giá việc bạn là ai, thích gì và làm gì kia mà!

Và bạn có tin là khi tôi nghe đến nhóm người này, trong đầu tôi tự dưng sáng bừng lên không? Giống như bạn tự dưng được upgrade lên một phiên bản premium hơn và unlock hết tất cả những thứ bạn thấy “cấn” mà không biết tại sao. Và khi biết có cả một cộng đồng Queer đang tồn tại ngoài kia, trong tôi tự dưng dấy lên một sự “tự hào” vô cùng khó tả. Cái "tự hào" mà người ta hay nhắc đến ấy khi nói về cộng đồng mà trước giờ tôi chưa thật sự hiểu rõ.

Tôi tự hào vì tôi tìm ra được bản dạng giới thuộc về tôi và phù hợp hoàn toàn với tôi. Tự hào vì ở ngoài kia có một cộng đồng giống y như vậy tồn tại và tôi thuộc về dù tôi chẳng biết nhóm đó gồm những ai. Tự hào hơn là tôi không phải khổ sở vì nghĩ bản thân dị biệt hay khác biệt gì sất, tôi cũng giống như những người khác dù chỉ là vài người không hơn thôi.

Dĩ nhiên là đến tận hiện tại, gần 1 năm hơn, tôi vẫn đang trên hành trình khám phá bản dạng giới mới của tôi, tập chấp nhận không dán nhãn bên bất kì điều gì hay bao dung với mọi sự khác biệt. Nhờ đó mà chứng trầm cảm của tôi cũng dần dần tiêu biến một chút và tôi lấy lại được sự tin vốn có.

Tương lai chưa nói trước được điều gì nhưng ít nhất là hiện tại đã có một direction vững vàng để tôi đi. Mong rằng mọi người ngoài kia, nếu đọc được bài viết này xin cũng đừng quá bất ngờ mà hãy tập chấp nhận đừng dán nhãn, tôn trọng mọi sự khác biệt so với đám đông. Còn nếu bạn đang gặp vấn đề tương tự tôi thì sau bài viết này welcome bạn đến với cộng đồng Queer!
Read More

Vì đồ ăn cũng có câu chuyện

Tôi vẫn nhớ hồi còn nhỏ vẫn thường theo nội ra đồng. Trên cái mương chính tay nội đắp có trồng mấy bụi khoai mì xanh xanh, nội thường cắt vài tờ lá chuối cẩn thận lót cho tôi ngồi chơi dưới gốc khoai mì rồi làm việc. Đến lúc trưa về, tôi đã thấy trên tay nội cầm sẵn mấy củ khoai to đùng.

Thật sự khoai mì làm được rất nhiều món, nhưng tôi vẫn thích nhất là món khoai mì trộn mỡ hành. Thứ hương vị tuổi thơ thời còn khó khăn đó, mãi sau này vẫn cứ theo tôi lớn mãi cho đến lúc trưởng thành.

Củ khoai mì lớn đủ 3 tháng hoặc 6 tháng sẽ rất đầy đặn mà không bị sượng. Lột vỏ rồi nấu chín. Sau đó đánh tơi ra như bột rồi trộn với mỡ hành, nêm chút muối, đường, bột ngọt. Cho thêm cơm dừa bào nhuyễn. Đâm nước mắm tỏi chua ngọt kèm với một rổ rau sống tươi là có một bữa ngon.

Lúc ăn, cuốn một muỗng khoai mì với rau sống rồi chấm nước mắm chua chua ngọt ngọt. Vị ngòn ngọt mà beo béo của khoai mì với nước mỡ hành, miếng tép mỡ thắng vừa lửa giòn rụm, béo ngậy dậy mùi hành lá thơm thơm hòa quyện với nhau. Rau sống ăn kèm và nước mắm giúp món này đỡ ngán và tăng kích thích vị giác.

Cứ thế mà cuốn này đến hết cuốn khác. Ăn không ngơi nghỉ. Món này ngon và đặc biệt ở chỗ ăn mau no mà lại lâu đói, sẽ hợp với túi tiền sinh viên lắm. 

Vào chủ nhật vừa rồi khi tôi về nhà lại được mẹ làm món này cho ăn, vẫn hương vị quen thuộc ngày nào và tự dưng thấy nhớ nội diết da. 

Read More

11 thg 12, 2023

Cáu thế nhở

 Bạn này, bạn thấy cái lỗi font ở blog tôi không? Ở đầu tiêu mục giới thiệu, cả phần tiểu sử Xem hồ sơ. Cái blog dẩm dơ này, cáu thế nhờ!!!!





Read More

8 thg 6, 2023

Chọn chữa lành từ những bữa cơm nhà



Hôm nay là ngày thứ ba tôi bắt đầu một hành trình mới tại một môi trường mới. Ngày tôi bắt đầu trở lại nấu cơm nhà và mang theo để ăn trưa. Người ta bảo cần khoảng 21 ngày để hình thành một thói quen mới và chắc nấu ăn trưa đã trở thành một thói quen của tôi rồi.
 
Trong hành trình chữa lành của tôi, người ta bảo nên bắt đầu biết cảm ơn dù là nhỏ nhất và lựa chọn những điều tích cực khiến bản thân thấy vui vẻ và hạnh phúc. Với tôi, nấu ăn là một trong những điều như thế (à, cần loại trừ việc rửa bát ra nhé).
 
Tôi bắt đầu tập trung hơn vào nấu nướng khi tôi mất đi Noel. Bạn biết không, vào cái ngày mà tôi ẵm em ấy rệu rã trên tay đến bệnh viện và ngồi một mình chờ bác sĩ khám cho em, tôi chợt nhận ra mình không hề ổn một chút xíu nào. Ngày đầu tiên sau khi em mất, tôi trở về nhà không thấy em ấy đâu, tôi mới cảm nhận sự trống trải và cô độc của bản thân biết nhường nào.
 
Những ngày trầm mình trong buồn bã đó, tôi đã xách xe vào siêu thị và bắt đầu hành trình nấu nướng tự thân. Nấu những món mà tôi thích, ăn những thứ khiến tôi khỏe hơn và thậm chí nấu cho những người mà tôi yêu mến. Tôi nấu gần như mỗi ngày, thậm chí khi tôi thấy mỏi mệt nhất và không muốn ăn gì, thậm chí là lúc 11 - 12 đêm vẫn hí hoáy xào xào nấu nấu.
 
Tôi thích cái cách một món ăn ra đời bởi bàn tay mình và mọi người yêu thích nó. Tôi thích cái cách não bộ của tôi phân tách và suy tính quản lý thời gian như thế nào để nấu được một món chính, một món xào và một món canh trên cùng một chiếc bếp. Câu hỏi "hôm nay ăn gì?" biến đổi thành "hôm nay nên nấu món gì đây?" cũng tự nhiên thành tích cực và chủ động quá đỗi.
 
Hôm nay lên pantry ăn trưa cùng những gương mặt xa lạ, mọi người nhìn vào hộp cơm trưa của tôi với cơm gạo lứt, đùi gà kho, dưa gang muối xào và canh bí đỏ mà trầm trồ. Tự dưng thấy hãnh diện quá!

Ai đọc được bài viết này, hẹn bạn một dịp nào, chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhà nhé!
Read More

2 thg 11, 2022

Tình đơn phương



Mọi người nghĩ gì về tình đơn phương nhỉ? Bây giờ người ta dùng một từ tiếng anh để thay thế là "crush", từ này đối với tôi vừa thấy hiện đại vừa bớt sến súa và không mang đến cảm giác bi luỵ về tình. Nhưng bản chất vấn đề vẫn là vậy, đơn phương hay crush ai đó là một cảm giác vừa có vẻ được nếm trải dư vị tình yêu vừa lại không có gì.
 
Người được nhận không có động thái đáp lại hoặc không biết có một loại tình cảm như thế để được lựa chọn đáp lại hay từ chối. Với người mang tương tư, đơn phương là một loại cảm giác "đ.ĩ đợi" nhất trên đời. Vì nó vừa mang đến cho con người ta ảo giác được đắm đuối trong biển tình, thoáng chốc lại tống thẳng thực tại vào mặt họ là đã có gì xảy ra đâu.
 
Với cá nhân tôi, khi biết cảm giác ấy điểm danh mình, tôi sẽ tự động đặt cơ chế phòng vệ - một giới hạn đủ an toàn để tránh né mọi loại tổn thương mà người khác có thể đem lại. Vậy nên khi thích ai đó, tôi để họ ở một vị trí khá xa tầm với, để theo dõi, hạn chế tiếp xúc trực tiếp tránh đối phương lờ mờ phát giác ra dù một dấu hiệu đối đãi đặt biệt nào.
 
Bữa ăn này là bữa ăn crush dành tặng chúng tôi sau khi tổ chức một sự kiện đặc biệt kết thúc vào tối muộn. "Chúng tôi" ở đây là đồng đội làm việc cùng một dự án - bao gồm cả tôi. Anh ấy đã dành thời gian đợi trước cổng toà nhà đến khi chúng tôi làm việc xong và bắt xe mời cả hội đi ăn.
 
Đối với tôi bữa ăn này rất đặc biệt vì cảm giác được chăm sóc dù không chỉ dành riêng cho mình. Đã từ rất lâu rồi, tôi chưa từng được đối đãi theo một cách thức ân cần đến thế. Nên dù tiếp cận mục đích bữa ăn từ góc độ nào đi chăng nữa, tôi vẫn thích cách nhìn nhận nó như một đặc ân dành cho riêng mình.
 
Dẫu sau đó, tôi chưa từng nói ra góc thẳm sâu trong tâm khảm mình. Dù sau đó, có rất nhiều mối tình khác đi qua trong đời anh. Dù sau đó, tôi đã chọn nước đi không hề có trong dự liệu để mối quan hệ với anh không có cơ hội để được tỏ bày. Tôi vẫn trân quý và xem trọng bữa ăn này vô cùng tận.
 
Một đêm trong nhiều đêm mất ngủ kéo dài hậu covid. Giữa mớ công việc ngổn ngang và căng thẳng kiệt cùng hệt như chiếc sự kiện năm nào, tôi xin dành ít phút để nhớ đến cảm giác dịu dàng năm đó.
 
Hoa hồng thì màu đỏ
Violet ngời xanh
Có vẻ anh không biết
Em vẫn còn thích anh…
Read More

1 thg 11, 2022

Một hôm buồn miệng



Một hôm buồn miệng, tôi chợt nhớ ra món bún xào chay hồi nhỏ đã từng ăn. Thế là tôi bước vào siêu thị giữa trời mưa lất phất, mua bún gạo với ít cải bèo. Tôi cũng chợt thèm nem chua quá xá. Nem Lai Vung mà bồ cũ hay mua mỗi lần từ quê lên ngon hơn nhiều nhưng tình cũ giờ còn chua hơn nem nên trên kệ siêu thị có sẵn những gì cứ bỏ vào giỏ hàng đi đã.
 
Sau khi mua cả mớ nguyên liệu về, tôi đứng giữa bếp lúng ta lúng túng. Thế bây giờ mình nên ngâm bún khô hay luộc nó trước khi bật bếp lên xào nhỉ? Không nhớ ra câu trả lời, tôi gọi cho mẹ cầu cứu. Mẹ tôi ở bên kia màn hình, đèn phòng tối ôm chuẩn bị đi ngủ khi chưa đến 7 giờ tối. Đèn màn hình hắt ánh sáng vào mặt mẹ tôi lem luốt, khiến mẹ nheo mày: thế bây giờ con đã có gì trong tay?

Vậy là sau 15 phút hí hoáy với công thức mẹ dạy, tôi có một đĩa bún xào cải nồi to ứ hự và một đĩa rau xanh mơn mởn - lá cải bèo khéo còn to hơn cả mặt người. Tôi cũng tự pha một chút nước mắm để chấm cùng. Mấy đứa thèm điên thèm khùng như tôi nghĩ cũng khéo tay...

Hồi tôi còn nhỏ và bà tôi còn khoẻ mạnh, nếu trưa đến mà không biết ăn gì, bà sẽ nấu món này. Bún khô không bao giờ thiếu trong kệ bếp của bà, còn khóm rau xanh ngoài vườn tươi ngon đến nỗi có thể tự mời gọi người ta ra hái vào ăn. Bún xào của bà không có cải nồi vì bà bảo cải nồi làm các khối u phát triển.
Bà tôi thao tác chậm lắm, tuổi già và bệnh tật khiến bà ít khi bước vào bếp. Nhưng nếu là bữa trưa có tôi cùng ăn, bà sẽ cố. Tôi nhớ, để làm ăn món này, bà cháu tôi mất gần một tiếng đồng hồ. Bà thì nấu, tôi thì nếm thử. Tôi luôn là chiếc lưỡi nếm tài ba của các món ăn của bà.
 
Giữa trưa nắng chang chang như thổi lửa, bà đặt đĩa bún lên chiếc mâm đồng đã thủng lỗ chỗ, mớ rau sống để trực tiếp lên mâm. Món ăn dân dã đến nỗi ngửi được mùi nghèo phảng phất trong căn nhà lá đã quá cũ kỹ. Nhưng thường thì món gì gắn với chữ nghèo cũng rất ngon.
Bây giờ ngồi ăn món một cũ, vị cũng đôi ba phần giống bà mình năm nào chỉ khác nỗi đã lớn khôn già cỗi và lủi thủi ăn một mình...
Read More

26 thg 7, 2022

26.07.2022

Có mấy ngày cực buồn như hôm nay, tôi nghĩ mình nên trở lại viết cái gì đó trên blog của mình. Ngăn ngắn thôi nhưng dần dần có thể trở lại thói quen ghi chép cho chính mình - để giải toả đi hết mớ cảm xúc hỗn mang này - như trước đây. 

Tôi nghĩ do hậu covid-19, tôi suýt quên mất cách đăng nhập và soạn thảo hmmm chính cái blog của mình. Nhưng sau một hồi tìm kiếm đủ loại tài liệu & keyword hỗ trợ từ Google Help, cuối cùng chỉ 1 dòng là có giá trị: bạn hãy chắc chắn là bạn đăng nhập đúng tài khoản đã khởi tạo blog. Chết tiệt, mình đăng nhập sai tài khoản email mới đau!

Ừ, và bởi vì đã mất quá nhiều thời gian cho một việc chỉ vỏn vẹn mấy giây ngắn ngủi, tôi quên xừ nó mất mình muốn chia sẻ chiếc tâm sự gì cho bài viết hôm nay. Nhưng ít nhất thì giờ đây tôi đã trở lại "chiếc đám tang" đã bỏ dở này. Viết tiếp vài mẩu chuyện cỏn con của mình mỗi ngày... chắc là mỗi vài ngày... chắc là vài mươi ngày... cả tháng nữa cũng nên. 

Rất vui vì bạn đã đọc đến đoạn nhảm thúi cuối cùng này. Nếu không phải vì hậu covid khiến bạn mất ngủ như tôi - bạn ngủ ngon nhé! See yah~

Read More

27 thg 10, 2020

28.10.2020









Lại chửi thề và than vãn rằng cuộc đời này rất đáng chán, lại quay về thói quen kệ mẹ thiên hạ rồi kể lể những thê lương xảo biện bằng câu chuyện không thể trưởng thành và kẻ nua già trong lớp sừng buồn thảm của tuổi mình. Nỗi buồn và nứt vỡ của tôi, những điều tôi vẫn tin tưởng rằng bất biến, cũng phải lớn lên.
Read More

12 thg 5, 2020

Kể chuyện về ăn uống


Không hiểu sao, dạo gần đây, mỗi lúc, tôi lại càng thích ăn nhiều hơn. Cảm giác không có gì cho vào miệng khiến tôi cảm thấy trống trải. Việc bận ăn một cái gì đó mà bản thân yêu thích khiến tôi cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn. Kiểu, à thì ra cuối cùng cũng có thứ duy nhất trên đời ngoài chuyện yêu đương có thể làm tôi thật hạnh phúc. Hạnh phúc thật sự từ tận bên trong. Và tất nhiên, hệ lụy của cảm giác trống trải được lấp đầy là khuôn bụng tròn vo núc ních và cân nặng tăng chả buồn nói.

Tôi, một dạo còn mang tâm lý thử - béo - coi chơi, cố gắng ăn càng nhiều càng tốt và đã đinh ninh bản thân có thể ốm lại như hồi 49 kí. Tôi, hiện tại cảm thấy việc béo lên không còn là vấn đề đáng quan tâm hơn trước duy chỉ cần chăm tập thể dục một chút để luôn khỏe là được. Bởi vì trở thành một cậu bé béo nhưng có nội dung thì tốt hơn là một cậu bé xinh mà nhạt nhẽo. Tôi hơi tham nên tôi là một cậu bé béo xinh có nội dung và không nhạt nhẽo nhé!

Tôi cố kéo dài thiệt dài để có thể diễn tả chủ đề cho đủ 1000 chữ ý, vậy nên nếu bạn kiên nhẫn đến đây thì cũng được xem là có quan tâm tôi một chút. [Tôi còn ế, cua tôi đi!] – thông thường trên youtube vẫn hay được chèn nội dung quảng cáo ở giữa clip xong mấy bạn vlogger hay năn nỉ xem quảng cáo ủng hộ. Tôi cũng vậy, thấy thông điệp thì inbox tôi ngay nhé. Tôi hơi xàm nhưng it’s ok sự xàm xàm sẽ làm nên nét quyến rũ của tôi.

Tiếp tục, và đây là cách ăn uống của tôi nhé:

1. Đừng bao giờ đi ăn một mình

Tôi mua quyển sách này lâu kinh ý nhưng chỉ đọc mỗi tựa sách và sau đó bỏ xó trên kệ. Tôi khá ác cảm với mấy quyển sách dạy làm người tốt, thanh xuân – tuổi trẻ các kiểu các kiểu, nhưng tựa quyển sách này thật sự ám ảnh tôi dù tôi chưa đọc lấy một trang. Nó ám ảnh sâu đến nỗi có một giai đoạn khi đã trưởng thành, tôi thường không dám đi ăn một mình. Tôi cảm thấy việc sống một mình không thành vấn đề gì cả nhưng đi ăn một mình đặc biệt là bữa tối thì chẳng phải là đang gặm nhấm đến tận cùng của nỗi cô đơn hay sao.

Nhưng sau một khoảng thời gian tốn kém và nhiều tổn thương vì bị từ chối ăn cùng, tôi mới phát hiện ra là việc ngồi để ăn món tôi thích và cảm thấy ngon đã là một đặc ân của sự hạnh phúc rồi. Sau đó là một chuỗi ngày tận hưởng sự trống trải dịu ngọt ở khắp các ngõ ngách của Sài Gòn một mình. Không lâu tiếp theo, tôi tìm thấy người chị ruột Quỳnh Trần JP và tôi lại bắt đầu cuộc hành trình tìm ăn cùng món với vlog của chị ấy. Tôi cho đấy là một sự an ủi bởi ăn cùng và nghe những câu chuyện khiến tôi cảm thấy ngon và vui dẫu là đang ở một mình. Thế nên bạn thấy đấy, “đừng bao giờ đi ăn một mình” không đúng đâu mà phải là “đừng để mình cảm thấy một mình khi ăn” mới đúng nhé.

2. Tôi ghét ốc

Bạn biết không, tôi cực kì ghét ốc. Thế nên, tôi chọn cách ăn sập những hàng quán bán ốc ngon mà tôi biết. Tôi cũng thuộc dạng dị ứng với món ăn độc hại này, cứ hễ ăn một đĩa ốc là tôi bị không ngừng được mà ăn tiếp đĩa thứ hai. Cứ thế đến no bụng thì thôi…

Chuyện thú vị nhất trên đời là tôi hiếm thấy ai đi ăn ốc một mình. Người ta chọn ăn cùng một nhóm bạn hoặc ăn cùng nhân tình, tôi – có lẽ - là trường hợp duy nhất xuất hiện lén lút trước hàng ốc một mình (đôi khi). Đấy, bạn thấy đấy, khi ghét điều gì đó thì người ta chỉ tập trung vào thứ mà mình ghét nhất thôi.

Tôi có một quán ốc quen từ hồi còn là sinh viên (món ốc xào tỏi ở đó là cực phẩm nhân gian), tôi xem đó như căn cứ bí mật giải tỏa nỗi u uất và gặp gỡ người thương. Mấy dạo không xuất hiện một mình, tôi lại đến cùng với đôi ba người mà tôi quý. Từ trung tâm đến đó khá xa thế nên ai chịu đi cùng chắc chắn là bạn của ta.

3. Chuyện bếp núc

Hồi còn bé, mẹ tôi luôn bắt vào bếp xem mẹ nấu ăn. Mẹ hay chỉ tôi vài công đoạn trước đó và sau đó để tôi làm phần kế tiếp cho đến khi thành phẩm dưới sự giám sát của bà ấy. Mẹ bảo học nấu ăn để cuộc sống sau này không phải phụ thuộc vào bất kì ai. Lớn khôn hơn một chút (và thông minh), tôi hay giả vờ là tôi chẳng biết làm gì cả, cộng với tính hậu đậu vốn có, điều đó lại càng được củng cố hơn. Nhưng tạm cất đôi ba sự giấu giếm tệ nạn thì thật sự cảm giác đứng phía sau ngắm người khác chăm chú nấu cho mình ăn thật sự thích hoặc nhắm mắt thưởng thức món ai đó nấu dẫu có mặn ngọt cũng tuyệt vời phải không?
Read More

3 thg 9, 2019

Bông tai


Cậu Khoai có bông tai! Cậu ấy gắn bên trái đoán xem cẩu là trai hay bóng :))
Read More

2 thg 9, 2019

...


Nếu như tôi chỉ vô tình ngủ với người yêu cũ của crush thì tôi có phạm phải sai lầm nào không vậy?
Read More

26 thg 5, 2019

Về người yêu cũ


Có hai lần trong suốt 3 năm chia tay tôi chủ động liên lạc với người yêu cũ. 

Lần đầu tiên là sau 49 ngày bà tôi mất. Trong nỗi đau buồn đến kiệt cùng và tự nhiên thèm nghe quá đỗi cái giọng nói quen thuộc của bà, tôi đã liên hệ với người ấy để xin lại chiếc điện thoại cũ - thứ tôi nhớ đã lưu rất nhiều file ghi âm cuộc nói chuyện của hai bà cháu. Bạn ấy đã giữ chiếc điện thoại làm kỷ niệm sau khi tặng tôi một chiếc điện thoại khác. 

Tôi nhớ có lần đọc ở đâu đó, khi con tim sống chung được với quá khứ bạn sẽ dễ dàng đối mặt với người yêu cũ hơn. Chắc có lẽ vào lúc đó, sau hơn một năm kể từ lúc bạn ấy bảo bạn ấy từ hôn là vì tôi và hai đứa không có bất kỳ liên lạc nào, tôi vẫn chưa thể bình thản để đối mặt một cách trực diện với người cũ. Rất may, bạn ấy còn xem trọng tôi và để chiếc điện thoại ở trước cửa nhà. Chiếc điện thoại chai pin, màn hình bị vỡ và gần như không thể cứu chữa được bất kì dữ liệu nào. Và lúc đó tôi đã khóc nấc lên như một đứa trẻ, khóc gấp những 2 phần: phần đau vì nhớ bà và phần vì đối mặt với nỗi đau cũ. 

Lần thứ hai là hôm nay, khi tôi không tài nào liên lạc được với mẹ. Thật tệ khi vào những lúc yếu đuối hoặc kinh hoảng nhất tôi đều phải cầu cạnh sự giúp đỡ của bạn ấy. Dẫu hai đứa không còn ở cạnh nhau nữa, dẫu đã rất nhiều năm tôi cắt đứt liên lạc, bạn ấy vẫn giúp đỡ tôi như hồi tụi tôi còn quen.

"Bản chất của lựa chọn là từ bỏ" - một câu nói tôi rất thích khi ông giáo sư già nọ phát biểu trên sân khấu của TEDxDakao hôm tôi đi dự thính. Giữa muôn vàn lựa chọn, bạn người yêu cũ của tôi đã từ bỏ tôi - lẽ dĩ nhiên để bước tiếp một hành trình tôi nghĩ là cũng là lẽ dĩ nhiên phải thế. Tôi từng đau khổ vì điều đó và cũng từng hận vì điều đó đến nỗi nó trở thành nỗi ám ảnh đến tận ngày hôm nay khi tôi không còn dám tin ai nữa. 

Tuy nhiên sau rất nhiều năm như thế, bạn ấy vẫn chọn lựa cho tôi cuộc sống độc thân - thứ mà bạn đã cám cảnh đến nỗi quyết định chia tay tôi. Nếu thật sự con tim đã yên bình sống với quá khứ, tôi rất muốn đối mặt với bạn ấy một lần - bằng xương bằng thịt để hỏi đúng một câu cho ra nhẽ: 

Tai sao đã từ bỏ để lựa chọn một cuộc sống cá nhân hạnh phúc hơn nhưng cuối cùng lại lựa chọn từ bỏ nó để rồi cả hai chúng ta đều thành ra như thế này?
Read More

[Dear Ex, 2018]


Điều động lại dài lâu nhất ở tôi khi xem xong bộ phim này là hình ảnh người phụ nữ mồm mép không thôi đó đã cố gắng xin 30 phút của bác sĩ tâm lý cho con trai mình để kể hết nỗi lòng của bà ấy và chỉ để đặt một hỏi uất ức suốt ngần thời gian. Rằng sau tất cả những chuyện đã qua và khi đã có chung một đứa con với người chồng, mọi thứ trước giờ đều là giả dối hay sao?

Câu hỏi ấy chẳng có bất kì câu trả lời nào bởi vì vào một ngày đẹp trời, người chồng của bà ta trở về nhà sau mấy tháng cách xa, tìm kiếm tờ giấy li hôn đã soạn sẵn, tiết lộ một sự thật rằng ông ấy đồng tính và sau đó chết ngắt với căn bệnh ung thư quái ác bên người tình đồng tính bé nhỏ.

Tôi thấy xót xa cho bà ấy. Tôi thấy nó không công bằng bởi chỉ sau câu nói anh muốn trở thành người bình thường, gã đàn ông tri thức nọ tước đi cái quyền được biết sự thật hoàn toàn về người chồng rồi đây sẽ đầu ấp tay gối của người đàn bà ấy. Bà ấy không có quyền lựa chọn một cuộc đời "bình thường" và cũng đã không thể sống cuộc sống "bình thường" sau biến cố ấy.

Tôi biết đó mình không được phép phán xét bất kì quyết định nào của ai. Bởi tôi không có quyền và cũng không hiểu được hoàn cảnh đi đến quyết định đó. Con người ta sống không phải lúc nào cũng bao dung và vào một giây phút nào đó trong đời, sự ích kỷ cũng giúp cứu rỗi ta được đôi chút. Nhưng tốt nhất hãy ích kỷ mà không gây tổn thương cho bất kì ai.

[Dear Ex, 2018]
Read More

Xích đu tiên


Thật ra khi nhìn thấy tấm ảnh này, tôi không nhớ ba nhiều như nhớ đến nội. Trò chơi Xích đu tiên hồi 3 - 4 tuổi trong tấm ảnh vẫn in đậm trong ký ức tôi đến giờ và tôi vẫn dùng nó để chơi đùa với bọn trẻ như một cách để níu kéo chút ít ký ức tuổi thơ với bà...

Hai năm tạm biệt vĩnh viễn thơ ấu để trưởng thành hơn, ký ức và hình ảnh của bà vẫn không phai nhoà đi chút nào mà mỗi lúc lại càng trở nên dầy lên sự nhớ thương không nguôi ngoai đi được. Thề là tôi vẫn khóc như một đứa trẻ mỗi khi về nhà vào lúc khuya bởi chỉ đơn giản là không phải bà tôi ra mở cửa sau tiếng gõ cốc cốc. Và tim tôi vẫn đau nhói khi số điện thoại và hình nền chụp chung với bà hiện lên trên màn hình điện thoại mà nhấc máy không phải tiếng nói thân thuộc vẫn trông đợi ở đầu dây bên kia. Là mấy hôm trời trở lạnh tự dưng thèm chui vô cái chăn ấm áp đã có bà chờ sẵn hay bỗng nhiên thèm quá cái cảm giác được thương từ mấy cái xoa lưng diệu êm của bà.

Tôi là loại người luôn muốn cân bằng mọi thứ và coi gia đình là giá trị cốt lõi nên không thể ở được với gia đình vì nhiều lý do tạo nên sự bi kịch cho cuộc đời tôi. Thế nên vẫn là tôi với cái cảm giác tội lỗi chất chứa mỗi khi mở cửa về phòng trọ lúc nửa đêm, tâm niệm vẫn luôn bảo phải dọn đồ và trả phòng ngay bởi bà chẳng muốn tôi đi đâu quá xa và quá lâu. Nhưng đó là điều chắc chắn không thể dẫu mỗi tuần trôi đi cái cảm giác là khách của ba mẹ thật không dễ chịu đựng chút nào.

Tôi rõ ràng biết là trên con đường trưởng thành mất mác những điều lớn lao dường như nhất cuộc đời này là một lẽ hiển nhiên phải có. Nhưng để hỏi có sẵn sàng cho điều đó chưa thì câu trả lời luôn là chưa thể. Giống như hôm nay, một tấm hình nhặt ở đâu đó vô tình khơi lại một ký ức đẹp xưa cũ cũng đủ để tôi trở nên yếu đuối vô cùng...
Read More

31 thg 3, 2019

Tháng 4 đổi nhà




Một buổi trưa tháng 8, tôi phát hiện ra yên xe của mình đã luôn là chỗ ngủ lý tưởng của con mèo bà chủ nhà. Tìm ra nguyên cớ của chiếc yên xe bị rách thay mất 250 nghìn. Con mèo này là 1 trong số 4 con "yêu nghiệt" trú ngụ trong nhà bà ý. Sáng nào, sau cú gọi điện dắt xe qua viber đúng 8 giờ như quát tháo vào lỗ nhĩ để sẽ là mùi cá hấp cho lũ mèo ngồn ngộn hiếp dâm lỗ mũi khi tôi bước xuống chiếc cầu thang vàng chanh đã gỉ sét nhiều chút.

Những kẻ yêu mèo thường không thể là người xấu được - đó luôn là ý nghĩ trong đầu của tôi khi đôi lúc sự quá đáng của bà chủ nhà nọ khiến tôi như muốn nổi điên. Vậy nên tính đến nay, khi tôi dọn sang chỗ ở mới thì ngót nghét cũng 7 tháng ròng chung chạ nơi căn phòng gác xép tĩnh lặng nọ.

Trưa nay, khi tôi dọn đi thùng giấy cuối cùng, trước khi khép chiếc cửa rào bằng sắt mà bà ấy đã từng phàn nàn là nó đã xiêu vẹo đi nhiều phần từ khi tôi dọn vào, bà chủ nhà nọ đã nhắc lại cái câu bà ấy đã nói với tôi nhiều lần trong nhiều ngày trước đó: Dọn đi trong êm đẹp nhé! Do tự con đã chọn dọn đi nhé.

Và tôi đã gật gù thay cho lời đồng ý rằng mọi sự quyết định đổi thay này đều nằm ở phần tôi cả. Rằng đâu đó trong cái tâm lý bất ổn định giữa sự muốn cân bằng mọi chuyện đã dẫn đến muôn nghìn cớ sự khó ngờ như việc dọn đi ngày hôm nay. Nó cũng giống như khi tôi leave khỏi group lớp đại học chỉ bởi vì tụi nó bàn chuyện đi du lịch chung (khi tôi quá bận), như tôi đã đóng cửa phòng khi có mẹ ở phía ngoài vì mẹ đã kể với tôi về chuyện của hàng xóm (khi tôi quá bận) hay như bà chủ nhà đã không đúng lúc mắng nhiết qua điện thoại về cái cửa rào bị tôi bỏ không (khi tôi quá bận),...

Tôi sẽ nhớ bà chủ nhà không thể phân biệt được màu xanh và đỏ, nuôi rất nhiều mèo và tối nào cũng xem clip phản động trên youtube ở một con hẻm nhỏ ở đường Phan Văn Hân như khi nhớ những người chủ nhà khác ở những nơi tôi đã tá túc một phần thanh xuân. Dẫu thế nào họ cũng đã tử tế với tôi, đôi khi.

Từ nay cho đến khi tôi có thể cân bằng mọi thứ vẫn mong được chíu cố một chiếc ôm thay cho quở trách. Bởi một đứa tâm lý nhạy cảm như tôi, quyết định đúng hay sai đều khiến tôi tổn thương nhiều.


Read More

© 2011 Welcome to my funeral, AllRightsReserved.

Designed by ScreenWritersArena